Sau khi bị cái rễ cây to cỡ eo người lớn quật bay, Hùng Bảo Xuân phun ra một ngụm máu lớn giữa không trung.
Rơi xuống đất xong, gã lại hộc thêm một ngụm máu nữa, cả người như mất nửa cái mạng, cảm giác từng khúc xương trên cơ thể đều đã vỡ nát.
Nằm nghỉ một lát, Hùng Bảo Xuân mới thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Vừa nghĩ đến Từ Uyển, gã đã thấy lạnh từ tận đáy lòng.




